Rate this post

Một bộ phim “rất Trấn Thành”! Đó là nhận định của mình khi rời khỏi rạp phim Bố già – tác phẩm gây sốt thị trường điện ảnh Việt với kỉ lục doanh số hơn 300 tỷ. Với mình, “rất Trấn Thành” ở đây nghĩa là phim chiếu spotlight thẳng vào Trấn Thành và phần lớn mọi thứ đều nhanh, hời hợt, kịch và lố – y chang cảm nhận về Trấn Thành qua những gameshow anh cầm trịch. Như tiêu đề, mình chưa bao giờ thích anh chàng MC này nên bài review phim Bố già dưới đây chắc chắn nhuốm nhiều định kiến lẫn sự khó tính.

Lúc đầu mình không có ý định xem Bố già, dù là “người ủng hộ nhiệt tình nền điện ảnh nước nhà”. Đừng nói phim, hài hay gameshow có Trấn Thành mình đều xem cho biết rồi… thôi, không theo nổi. Nhưng mình tò mò chứ! Vì phần bạn bè bảo phim hay, nhiều bài review nói phim đáng xem, không ít người rơi nước mắt khi rời khỏi rạp. Có thể định kiến của mình không công bằng cho Bố già thì sao?

Thế là mình đi xem phim, những hai lần! Và kết quả thì không ngoài dự đoán, suốt hai lần, mỗi lần hai tiếng, nhiều cảnh khiến mình phải “hả, ủa, ơ, what”. Đôi khi, mình còn trượt mất khỏi mạch phim để nhìn đồng hồ.

1. Review về nội dung phim Bố già

Bố già lấy bối cảnh một con hẻm nghèo, ồn ào và hay ngập ở quận 4 (mấy nay kenh14 viết khá nhiều bài về chỗ này). Đây là nơi Ba Sang sống cùng con trai Quắn và con gái nuôi Bù Tọt. Xung quanh họ còn có nhà anh chị em họ hàng, mỗi người một tính, mười phân bể mười. Trong khi người ba sống bằng nghề chở gạo thuê, tính tình dĩ hòa vi quý và đôi khi bao đồng thì cậu con trai làm Youtuber có cách sống “người không vì mình trời tru đất diệt”. Chính cách biệt thế hệ, khác biệt quan điểm khiến cả hai người lẫn đại gia đình thường xuyên xung đột.

Rõ ràng, Bố già kể một câu chuyện cũ theo một cách không hề mới. Nhưng có lẽ chính sự giản dị, gần gũi đó đã khiến phim thành công. Dù không thích Trấn Thành nhưng mình phải công nhận, anh và ekip hiểu rất rõ khán giả của mình và mang lên bàn ăn đúng món phần đông người xem khó có thể chê dở. Đặc biệt là cách đan xen các phân đoạn cảm động cùng mảng miếng dễ gây cười. Phim là một sự kết hợp giữa “hài – bi – đời”, hay đúng ra nó nên như vậy!

Nhưng cá nhân mình sau hai lần ngồi trong rạp, mình vẫn không cảm nhận rõ được sự thống nhất của cốt truyện lẫn thông điệp xúc động của bộ phim. Với mình, cả ba yếu tố “hài – bi – đời” ở trên không có cái nào tới. Vậy rốt cuộc mình nên nghe theo việc “ai cũng có một cuộc đời, hãy biết sống cho bản thân, bớt hy sinh cho người khác” hay “gia đình mãi mãi là gia đình và mọi người cần sống hy sinh vì nhau”? À, chắc là hãy trả lại sự cân bằng cho vạn vật nhỉ? Kiểu nó bị bình thường và lý thuyết quá để gọi là thông điệp đi vào lòng người.

Những cú plot twist trong phim cũng khá quen thuộc và dễ đoán. Mâu thuẫn của hai ba con Sang – Quắn bị “cải lương” và kịch hóa ở khá nhiều phân đoạn. Nhịp phim hời hợt đến mức kì cục. Mình chưa kịp lên cao trào cảm xúc sau trận cãi vã thì cảnh đã chuyển và gia đình lại ngọt ngào như cũ. Thề, đây là phim cãi nhau nhiều nhất mà mình từng xem. Nhưng cái cách người ta cãi nhau cũng không thực sự đời.

Mình sinh ra lớn lên trong hẻm lao động nghèo quận 4 y như vậy. Và mình không thấy ai cư xử vô duyên lạ lùng như các nhân vật trong phim mà không bị làm sao. Ví dụ to bự chính là phân cảnh của Cô Ánh nói ra nói vào chuyện nhà ông Ba Sang, gia đình 3 người say xỉn rượt đánh nhau của thằng nhóc Tủn hay đoạn đối thoại vô tri của Bà Hai Giàu và Cô Ánh với anh tiếp tân ở chung cư. Không phải cứ là người lao động nghèo thì nói chuyện phải la hét, chửi bới, đá thúng đụng nia và thể hiện mình vô học một cách hoàn hảo như vậy. Còn thường giang hồ sẽ “xiên” nhau luôn chứ không rảnh đứng chửi hoài cho mệt.

2. Về nhân vật – diễn viên trong phim

Diễn xuất của Tuấn Trần, Ngọc Giàu, Lê Giang, Hoàng Mèo, La Thành, Lan Phương, Quốc Khánh, Ngân Chi đều rất duyên dáng và tròn trịa. Công bằng mà nói, Trấn Thành là một nghệ sĩ đa tài khi làm MC, ca hát lẫn đóng phim rất mượt. Nhưng với mình, đã là diễn viên thì phải giúp khán giả thấy được sự đặc sắc của nhân vật chứ không chỉ quen thuộc với lối hoạt ngôn của chính diễn viên đó.

Một điểm nữa là phim nhiều nhân vật quá nên hơi loãng. Nội việc miêu tả chân dung và tính cách nhân vật ở đầu phim cũng tốn kha khá thời gian. Vì thế phim tạo cảm giác hơi dài dòng, đến mấy cảnh gần cuối là mình cảm thấy hơi đuối theo không nổi luôn.

Chi tiết cảm nhận của mình về từng nhân vật:

  • Ông Ba Sang. Đây là ông Trấn Thành chứ ông Ba Sang gì. Làm gì có ông già nào ở khu lao động nghèo mà hoạt ngôn, thông thái về câu chữ như vậy được. Tính cách của nhân vật này cũng khá điển hình: cả đời sống chắt chiu vì con, anh chị em họ hàng, còn mình thì ra sao cũng được, không chấp nhận thay đổi dù là nhỏ nhất. Cảnh hài thì mình có cười, chứ các cảnh cao trào trong phim lại không đủ khiến mình đồng cảm với nhân vật này. Chắc phần nhiều vẫn là do mình không thích “sự Trấn Thành” của ông Ba Sang.
  • Quắn. Đây là một nhân vật mình khá thích. Ở góc độ nào đó, Quắn chính là hình ảnh phản chiếu của người trẻ, của những đứa con thời 4.0 như mình và bạn. Mình vẫn nhớ mãi khúc Quắn lầm bầm: “Ba thương tui còn tui thì không được thương ba.” rồi đấm tay rất mạnh vào kệ. Có thể nói đây là vai diễn điện ảnh tốt nhất của Tuấn Trần trước giờ.
  • Bù Tọt. Ôi cái bà này còn nhỏ mà bả lanh và đáng yêu quá chừng. Có lần xem được cái clip trên mạng bả đứng phụng phịu vì chưa đủ tuổi vào rạp xem Bố già mà vừa thấy buồn cười, vừa thấy thương. Cô bé này cũng là một điểm sáng khá ngọt ngào của phim.
  • Họ hàng. Những nhân vật này nhiều quá và tính cách họ cứ lúc này lúc khác nên mình gom vào nói một lần. Rốt cuộc mình nên hiểu cách xây dựng tuyến nhân vật phụ Giàu – Sang – Phú – Quý này như thế nào? Thường ngoài đời, họ hàng mà đã sống vô duyên và ích kỷ thì người ta sẽ tiếp tục làm như cách mình vẫn đang làm thôi chứ khó mà thay đổi được. Xin lỗi mọi người đoạn này bé hơi cảm tính một chút.
  • Dì Cẩm Lệ. Đây là nhân vật mà mình yêu thích nhất trong Bố già. Cách diễn của Lê Giang cũng khá tự nhiên, đáng yêu chứ không bị gượng. Mình thích nhất đoạn gần cuối khi ông Ba Sang và dì Lệ ngồi ngồi tâm tình với nhau. Mình cũng khá ưng đoạn dì Lệ khuyên Quắn xin lỗi ba bằng một giọng hóm hỉnh và nhẹ nhàng: “Câu xin lỗi ba mẹ thì rất khó nói, nhưng nói được rồi thì nó dễ thương lắm.” Cô mới là cái đồ dễ thương í!

3. Review về phần lời thoại phim Bố già

Phim Bố già không những nhiều nhân vật và lời thoại cũng nhiều. Thường phần lời thoại mình sẽ vẽ đâu đó chung với đoạn cốt truyện nhưng vì lời thoại của Bố già là một kiểu rất khác nên mình quyết định tách ra nói riêng.

Khác ở chỗ nó kịch một cách kì cục, mang tính triết lý nửa vời mà một đứa khó tính như mình ghét ơi là ghét. Vậy mà phần đông khán giả họ lại mê. Họ mê những câu câu thoại chơi chữ chứa nhiều tính giải trí lẫn tính triết lý dễ cảm, dễ thấm xuất hiện nhan nhản trong mọi cảnh phim. Nó nhiều và hời hợt đến mức mà giờ muốn liệt kê ra vài câu cũng gây khó cho mình trong việc nhớ lại.

  • Biết mày lời nặng rồi, không cần nặng lời nữa.
  • Nuôi con thì dễ, chứ để con nuôi nó nhục.
  • Mấy đứa sống láo thì hay gặp quả báo.
  • Con làm mới cuộc sống cũ của ba chứ không phải ba làm cũ cuộc sống mới của con.

Gần cuối phim, đoạn ông Ba Sang ngồi nói chuyện với người thầy ở trong chùa cũng khiến mình khá ái ngại: “Hãy trả lại sự cân bằng cho vạn vật. Những điều đau khổ phải xảy ra để những điều tốt đẹp có thể xảy ra”. Với kinh nghiệm đọc sách self-help của mình thì mấy câu triết lý này nó bị nặng lý thuyết quá, không đủ đơn giản và “đời”. Sau khi xem phim hai lần mình vẫn không cách nào thấm được một cách sâu sắc. Hay là mình thật sự thiếu sâu sắc đến vậy ta?

Ước gì phần lời thoại phim tiết chế những câu punchlines chơi chữ, triết lý này lại nhiều chút để nhường chỗ cho những phân cảnh đầy cảm xúc được đẩy lên hết mức và sắc nét hơn thì có lẽ phim sẽ ngắn hơn, bớt Trấn Thành hơn và không khiến mình phải hụt hẫng, tụt mood.

4. Đôi nét về hình ảnh và âm thanh

Theo mình, phim cũng được quay khá ổn, nhiều góc máy độc. Đặc biệt, phân cảnh mở đầu được quay theo dạng one-shot dài hai phút đủ ấn tượng để thu hút khán giả.

Âm thanh của phim cũng phần nào phù hợp với nhịp độ và cảm xúc của từng phân cảnh. Và một lần nữa, bài nhạc chính của phim “Sao cha không” là đứa con của Phan Mạnh Quỳnh – người xứng đáng được gọi là “phù thủy nhạc phim Việt”.

Trên đây là một vài ý kiến khen chê của mình dành cho phim Bố già. Về tổng thể, đây vẫn là một tác phẩm tốt trong mặt bằng chung phim Việt. Doanh thu và nhận xét của đại bộ phận khán giả đã chứng minh được điều đó. Công bằng mà nói, phim vẫn có vài đoạn xem được, nhiều câu thoại nhắc về sự quan trọng của tình cảm gia đình. Nhưng với mình, phim vẫn chưa thể gọi là hay hay đáng nhớ. Phần nhiều là vì mình thấy nó chưa đủ thật. Mình ra rạp lại lần hai là vì muốn viết bài review này nhưng không nhớ hết nội dung.

Còn bạn nghĩ sao về bộ phim Bố già của Trấn Thành? Bạn yêu thích cả bộ phim hay chỉ vài nhân vật, vài phân đoạn giống mình? Bạn có khóc trong rạp không? Hãy comment bên dưới bài review phim Bố già này để trao đổi với mình nhé! Bạn có thể đọc thêm các bài cảm nhận phim khác của mình tại đây.